Mỡ bụng làm tăng nguy cơ suy tim ngay cả khi cân nặng bình thường
21/03/2026Bối cảnh nghiên cứu
Chỉ số khối cơ thể (BMI) từ lâu được sử dụng như một thước đo tiêu chuẩn để đánh giá nguy cơ tim mạch và tình trạng béo phì. Tuy nhiên, ngày càng có nhiều bằng chứng cho thấy BMI không phản ánh đầy đủ nguy cơ sức khỏe, đặc biệt trong các trường hợp phân bố mỡ bất thường.
Một nghiên cứu mới được trình bày tại hội nghị khoa học EPI|Lifestyle 2026 của American Heart Association đã đặt ra một câu hỏi quan trọng: liệu vị trí tích tụ mỡ trong cơ thể, cụ thể là mỡ bụng (visceral fat), có ảnh hưởng lớn hơn đến nguy cơ suy tim so với tổng cân nặng hay không.
Quá trình và phương pháp nghiên cứu
Nghiên cứu được thực hiện dựa trên dữ liệu từ Jackson Heart Study, một nghiên cứu dài hạn theo dõi sức khỏe tim mạch của cộng đồng người Mỹ gốc Phi. Tổng cộng có 1.998 người trưởng thành, trong độ tuổi từ 35 đến 84, tham gia nghiên cứu. Tại thời điểm bắt đầu, không có người nào mắc suy tim.
Các chỉ số được thu thập bao gồm:
- BMI
Chu vi vòng eo
Tỷ lệ vòng eo trên chiều cao
Các chỉ dấu viêm trong máu, đặc biệt là protein phản ứng C độ nhạy cao (hs-CRP)
Những người tham gia được theo dõi trong thời gian trung vị 6,9 năm để ghi nhận sự xuất hiện của suy tim và phân tích mối liên hệ với các chỉ số cơ thể ban đầu.
Kết quả nghiên cứu
Trong thời gian theo dõi, có 112 trường hợp phát triển suy tim. Phân tích dữ liệu cho thấy:
- Mỡ bụng (đánh giá qua vòng eo và tỷ lệ eo/chiều cao) có liên quan chặt chẽ đến nguy cơ suy tim
BMI không có mối liên hệ đáng kể với nguy cơ này
Những người có mức viêm cao trong cơ thể có nguy cơ suy tim cao hơn rõ rệt - Đặc biệt, tình trạng viêm được xác định là yếu tố trung gian quan trọng, chiếm khoảng 25–33% mối liên hệ giữa mỡ bụng và nguy cơ suy tim.
- Kết quả này cho thấy ngay cả những người có BMI trong ngưỡng bình thường vẫn có thể đối mặt với nguy cơ tim mạch cao nếu tích tụ mỡ nội tạng ở vùng bụng.
Phân tích và thảo luận
Mỡ bụng, hay mỡ nội tạng, khác với mỡ dưới da thông thường ở chỗ nó bao quanh các cơ quan nội tạng và có hoạt tính sinh học cao. Loại mỡ này có khả năng:
- Kích hoạt phản ứng viêm toàn thân
Làm suy giảm chức năng nội mô mạch máu
Góp phần vào quá trình xơ hóa cơ tim
Tình trạng viêm mạn tính do mỡ nội tạng tạo ra được xem là cơ chế chính dẫn đến tổn thương tim và phát triển suy tim. Điều này giải thích vì sao các chỉ số đo lường mỡ bụng lại có giá trị dự báo cao hơn so với BMI.
Ngoài ra, nghiên cứu cũng đặt ra vấn đề về việc sử dụng BMI như một công cụ duy nhất trong đánh giá nguy cơ tim mạch, khi chỉ số này không phản ánh được sự phân bố mỡ trong cơ thể.
Kết luận
Nghiên cứu từ American Heart Association cho thấy mỡ bụng là một yếu tố nguy cơ quan trọng đối với suy tim, độc lập với cân nặng tổng thể. Việc tích tụ mỡ nội tạng có thể làm tăng nguy cơ tim mạch ngay cả ở những người có BMI bình thường.
Kết quả này nhấn mạnh tầm quan trọng của việc đánh giá phân bố mỡ cơ thể, đặc biệt là vòng eo, trong công tác phòng ngừa và phát hiện sớm bệnh tim mạch. Đồng thời, nghiên cứu cũng cho thấy cần mở rộng các phương pháp đánh giá nguy cơ ngoài BMI để phản ánh chính xác hơn tình trạng sức khỏe tim mạch của từng cá nhân.
Nguồn
American Heart Association